Thuyền Lênh Đênh chương 5-6

Bởi , 02.08.2011 23:27

Thực Hiện:

Dịch + Edit: Potato  |   Kiểm tra ct: Gin-chan   |   Nhờ ơn Hotaru đã dịch dùm một số Kanji

__ 5 __

Những cánh đồng bên dưới lấp lánh ánh vàng. Phía dưới đó là một sắc vàng lóa cả mắt.

“Th-Thật phi thường…”

Vào cái ngày thứ năm sau cuộc đối thoại đó, Rokuta đã ngoạn mục thoát khỏi núi Kankyuu sau một ngày chơi đuổi bắt hết sức cừ khôi trong sân trốn tìm là điện Genei.

Bởi đó là ngày Thiên Quan phủ chủ trì buổi chầu, nên coi như đây một cuộc trả thù nho nhỏ. Một khi cậu giao dây cương điều khiển Tora cho shirei của mình mà chạy đi suốt đêm, điện Genei chỉ như một thế giới khác. Dù rằng Itan chắc hẳn sẽ nổi giận ghê lắm. Nhưng khi tận mắt thấy được quang cảnh này, cậu nghĩ việc đó chỉ là việc vụn vặt thôi. Dù vậy, khi trở về, thể nào cậu cũng sẽ gặp rắc rối lớn.

Khi vượt qua một châu lắm núi bao phủ giữa một màu xanh rờn, Rokuta đến một đồng bằng bao la. Phía bên dưới Tora, đang bay trên không, những đồng ruộng trải rộng đập vào mắt Rokuta. Giờ sắp đến mùa gặt. Những thửa ruộng trông vàng lóng lánh trước mùa mưa. Gió thổi khiến bề mặt biển vàng đó gợn sóng lăn tăn. Ta có thể thấy một đại dương xanh thẫm phía bên kia những gợn sóng vàng dồn dập đó. Núi Kongo, thứ chọc lên như một bóng ma xanh tím nhạt quanh Hoàng Hải, nằm ngay biên giới giữa biển và trời.

Dãy đất dọc lãnh thổ En nhô ra như thể phân chia Hắc Hải và Thanh Hải. Cổng biển Đông Bắc phân cách Hắc Hải và Thanh Hải. Bên này là châu Tei, còn bờ bên kia là tỉnh Kon, một lãnh thổ của châu Sei, nơi có kinh đô tọa lạc.

“Mình vẫn thích biển hơn.”

Rokuta tự nhủ. Cậu đang một mình trên không trung xa thật xa khỏi điện Genei, thứ giờ như đã bị bỏ lại mất hút phía sau biển. Rokuta ngó lên. Bầu trời trong xanh trông cao vời vợi, không còn thấy được nước của Biển Mây nữa. Chỉ cần bay đủ cao trên trời, thỉnh thoảng ta có thể thấy được đáy Biển Mây như một tảng thủy tinh nếu nhìn ở nhiều góc độ khác nhau. Thường thì không mấy ai biết có một đại dương ở trên đó. Nhưng dù có không thấy đi nữa, vẫn có đó một đại dương phân cách mây với hạ giới. Chúng rõ ràng bị phân chia ra làm hai nơi khác biệt.

“…Shouryuu có thoát được không cà?”

Rokuta cười lớn khi nhớ lại vụ chấn động ở điện Genei. Nếu hiểu rõ Shouryuu thì chắc chắn vụ đó do anh ta gây ra rồi. Mà cậu cũng chẳng cần quan tâm nữa, vì giờ cậu đang bay trên bầu trời thuộc hạ giới rồi.

Tora bay ngang qua vô vàn đồng ruộng và núi đồi đầy sắc màu rực rỡ, rồi đến được biển. Đỉnh núi trước mắt cậu là núi Kongo. Phía bên kia biển đối diện núi Kongo có một khu đất trông như một đồi cát kéo thẳng đến tận chân núi. Đó là tỉnh Gon. Cổng Reigon, một trong bốn cấm cổng dẫn vào Hoàng Hải, tọa ở đó.

Rokuta vượt qua những cánh đồng và núi đồi thuộc tỉnh Gon. Cậu tiến sâu vào, rồi đáp cánh xuống thành Gon, nơi mặt trời chói lọi đang lặn xuống. Mặc dù tỉnh Gon là lãnh địa của châu Sei, vốn là đất do Rokuta cai quản, không một ai ở đây nhận biết được dung mạo cậu. Cậu đến Nhân Môn ở phía nam thành, xuống khỏi Tora và bình thản kéo dây cương nó theo cậu.

Ở phía bên kia tòa nhà cạnh Nhân Môn, ta có thể thấy bề mặt dãy núi như thể một pháo đài dốc đứng. Dù vẫn chưa đến giờ đóng cổng thành, Nhân Môn đã đóng kín. Đối diện Nhân Môn chỉ có cổng Reigon. Nhân Môn chỉ mở vào đông chí vì cổng Reigon chỉ mở vào ngày đó. Còn lâu lắm mới tới đông chí, nên khu vực trước cổng rất yên ắng.

“Mày sinh ra ở phía bên kia cổng đó… Còn nhớ không?”

Họ dừng lại tại một quảng trường trước cổng. Rokuta kéo cổ con Tora lại gần mặt cậu hơn khi nói vậy. Con Tora kêu lên như muốn đáp lại ‘Còn’.

“Mày có muốn về lại đó không?”

Tora chỉ kêu rừ rừ như thể muốn nói ‘Không rõ nữa.’ để đáp lại câu hỏi đó của Rokuta.

Bản thân Rokuta thì luôn muốn về lại Đằng Ấy. Cũng đã được bốn năm kể từ khi niên hiệu đất nước thay đổi. Năm thứ năm sẽ chóng đến thôi. Phải, cậu hiểu rõ làm vậy là hủy hoại chính mình. Cậu muốn đến đó, nhưng không thể. Càng không thể khi cậu nhìn thấy mảnh đất từng bị thiêu trụi này giờ đã được bao phủ giữa những biển lúa vàng tuyệt đẹp.

Cậu hít một hơi thật sâu, rồi kéo dây cương dẫn Tora tiến đến tòa nhà gần cổng thành. Ở đó có một tấm bảng cáo thị. Đây là bờ kia En, một nơi có thể nói là biên giới giữa Hoàng Hải và En Châu Quốc. Tấm bảng cáo thị trông y như khi nó được dựng lên bốn năm trước. Nó trông như một túp lều xiêu vẹo được một bức tường và mái che khỏi mưa gió. Một người chủ lữ quán đứng vẩn vơ cạnh đó.

Rokuta nhìn lên tấm bảng. Nó ghi là ‘Chỉ dụ về kị thú và gia súc’ hay ‘chỉ dụ tứ kị và thất thú’. Nó viết ‘Thêm yoma vào hệ thống kị thú và gia súc’. Khi Shouryu ra chỉ dụ đó, Itan, Shuko và Seisho hết sức sửng sốt. Chỉ có Rokuta là biết được ý nghĩa việc đó.

Thấy Rokuta nhìn trừng trừng vào tấm bảng cáo thị, người chủ lữ quán ngó nhìn mặt cậu hỏi.

“Cậu tên gì?”

Rokuta ngước lên nhìn người chủ trẻ.

“Tên tôi? Tại sao?”

“À — Ừm thì, cậu không trông giống 15 tuổi chút nào.”

Rokuta gật đầu. Rokuta biết lí do anh ta hỏi tên cậu. Vì chính Rokuta, người có quyền lực của châu hầu Sei, đã ra lệnh thế.

“Anh đang tìm kiếm ai à? Một người bị truy nã?”

Rokuta khẽ thở phào nhẹ nhõm khi người chủ quán trọ vẫy tay như thể bảo không phải. Bởi việc một người “bị mất tích” trở thành người “bị truy nã” lúc nào không ai hay là việc rất thường thấy.

“Quan lớn đang tìm kiếm. Một người tên Kouya, cỡ 15 tuổi.”

“Ừm.”

Lời hứa đã được thực hiện. Tuy vậy, đã không còn liên lạc được cậu ta nữa. Họ chỉ biết Kouya vẫn còn sống vì tên cậu ấy vẫn chưa biến mất khỏi Tiên Tịch.

Người chủ lữ quán bật cười.

“Bộ họ có mang ơn gì cậu ta à? Còn bảo phải kính cẩn giải cái người tên Kouya này đến châu thành nếu cậu ta khước từ.”

Rokuta mở to mắt nhìn người chủ lữ quán. Cậu đâu có ra cái lệnh “Nếu…” đó. Dù rằng cậu có ra lệnh dẫn đường cho Kouya đến châu thành, hay chỉ trình báo lại nếu có gặp cậu ấy.
“Bảo cậu ấy rằng có một ngôi mộ trên núi Sho.”

“Núi Sho? Một ngôi mộ? Của ai?”

Người chủ lữ quán ngờ vực ngó Rokuta.

“Không gì nhiều để nói. Ở đó có một khu đất thuộc hoàng gia tên Hekisho nằm áp biên giới cạnh châu Gen. Núi Ryoun ở Hekisho là đất của hoàng gia, tên nó là núi Sho.”

“Đất của hoàng gia ……”

“Thứ trên núi Sho có liên hệ với hoàng đế…cả người nằm trong mộ lẫn Kouya.”

__ 6 __

“…Thêm một toà nhà nữa được xây xong.”

Người thanh niên tay chống cằm, lơ đãng nhìn ra cửa sổ khi nói thế. Bên ngoài cửa sổ là một đại lộ của Hekisho. Một tòa nhà lớn vừa được dựng lên phía bên kia đường. Shogyoku ngó rồi bật cười.

“Hekisho đang tăng thêm người. So với tuổi thơ của tôi thì đây đúng là một giấc mơ.”

Shogyoku đang bào một khối trà to. Đây là loại trà nổi tiếng ở Hakutan thuộc Kei quốc ở phía Đông. Nó là thứ người thanh niên này đã mang đến tối qua. Tên hiệu của anh ta là Fukan. Cô không biết người thanh niên này ở đâu, làm gì. Nhưng anh ta có lẽ không phải dân vùng này bởi anh ta chỉ luôn đến viếng thăm khoảng mỗi nửa năm. Anh ta có một kị thú tuyệt vời và rất hào phóng. Nhưng khi Shogyoku hỏi anh ta kiếm đâu ra loại trà tuyệt hảo này, anh ta bảo rằng anh ta đã chôm nó.

“…Thêm người lại thêm kỹ viện. Con người ta thật không bao giờ thay đổi nhỉ?”

“Anh cũng như vậy, đừng bày đặt nói này nọ. Nếu chỉ nằm chường ra đó thì đến bào cái này đi. Trà này ngon thật, nhưng nó cứng quá.”

Người thanh niên gật đầu rồi giơ tay lấy khối trà và con dao Shogyoku đưa cho. Anh ta ngoan ngoãn bào khối trà và bắt đầu thả chúng vô cái ấm trà trên gối mình. Shogyoku bật cười ngó hành động của anh ta, rồi nhìn đăm chiêu ra ngoài cửa sổ. Mái đỏ, cột xanh. Những tòa nhà mới tinh đó kéo dài mãi.

“Ừa, tăng thêm người thật…Hồi tôi còn nhỏ, khu này hoàn toàn hoang sơ trơ trụi. Mỗi khi đào đất lên còn có thể thấy cả gạch bị cháy lẫn xương trắng nữa. Đang ở ngay trên đất hoàng gia đó, anh tin nổi không?”

Người thanh niên bật cười.

“Họ bảo En từng bị suy vong–Vầy đủ chưa?”

Anh ta đưa Shogyoku cái ấm trà, cô hả to cái miệng chúm chím của cô.

“Ai uống nhiều dữ vậy? Trà mà bào ra để lâu sẽ mất vị đấy.”

“Cô bắt tôi làm việc rồi lại quở mắng tôi vầy sao?”

Shogyoku lườm anh ta khi anh ta nói vậy.

“Anh mắc nợ tôi đó. Anh quên rồi hả?”

Người thanh niên này vào thuê phòng vào độ sắp đóng cổng thành. Anh ta bày tiệc lớn, cho gọi 10 kỹ nữ. Ngoài ra, còn cá độ ngớ ngẩn suốt đêm và thua sạch tiền. Dù anh ta có thuê một phòng qua đêm, Shogyoku thắng lại nó sau một vụ cá độ. Thấy anh ta khá là thảm não nên Shogyoku đã cho anh ta mượn phòng riêng của cô.

“Anh pha trà này đi rồi tôi xóa nợ cho.”

Nghe cô nói vậy, anh ta lẩm bẩm lầm bầm khi đứng dậy. Shogyoku phì cười nhìn cung cách pha trà hết sức vụng về của anh ta.

“Anh sống bằng nghề gì?”

“À…”

“Anh là ai? Một quan nhân?”

“Tôi giống quan lắm hả?”

“Không, nhưng lần nào đến anh cũng leo lên núi Sho đúng không? Công việc của anh đó hả? Dù là đất hoàng gia, nhưng chỗ đó hoang tàn và hơi rờn rợn thật.”

“Đó không phải công việc. Chỉ là ngao du thôi.”

“Giỡn hoài. Có gì ở đó đáng để ngắm đâu.”

Người thanh niên cười nhạt.

“Có một ngôi mộ ở đó.”

Shogyoku chớp mắt.

“…Tôi có nghe qua. Có mộ của một khanh bá trên núi Sho. Đi viếng mộ ông ta vầy, anh có quan hệ gì với Gen bá sao, Fukan?”

“Không hẳn là tôi có quan hệ gì với ông ta.”

“Nếu có thì anh cũng là người xấu luôn. Bởi nghe nói Gen bá là một kẻ đại ác.”

Người thanh niên bật cười.

“Không cần biết cô nghĩ gì, nhưng nói thế sẽ khiến Atsuyu khó xử lắm đấy.”

“Atsuyu…tên Gen bá đó hả? Nhưng truyện kể bảo vậy mà. Ông ta giết Gen hầu, thao túng châu Gen theo ý mình, rồi cuối cùng tạo phản.”

“Đúng thế, hầu hết mọi người đều biết như vậy.”

Anh ta cầm cốc trà trở lại ngồi cạnh cửa sổ, rồi hờ hững nhìn xuống đường.

“…Atsuyu là con trai của Gen hầu. Vào thời Kyo vương, hắn ta đã thành một lệnh quan giúp cha mình. Nhưng cha hắn vốn là một kẻ hèn nhát. Kyo vương có thể nói là một thảm họa đồng nghĩa với chiến tranh và thiên tai. Cha hắn lại không phải là người có thể vượt nổi thảm họa. Nên Atsuyu đã trục xuất chính cha mình và hành động như lãnh đạo của châu Gen. Có thể nói Atsuyu đã xua đi thảm họa khi hắn đoạt chức châu hầu của cha hắn. Thì cứ nghĩ xem. Cha hắn vâng lệnh Kyo vương đàn áp dân chúng mà.”

“Anh nói như thể anh đã chứng kiến mọi việc vậy… Nhưng tội ác vẫn là tội ác, chẳng phải sao?”

“Ừ, cô nói đúng. Nhưng cũng có một gã đàn ông khác cũng có một ông bố hèn nhát. Khi một thảm họa sắp ập đến, hắn biết rõ cha hắn không phải người có thể chống lại thảm họa. Dù hắn cố tránh phạm tội ác với cha mình, nhưng lãnh địa tộc hắn bị thảm họa đó hủy sạch cả.”

Anh ta khẽ cười gượng. Bản thân anh ta trông thật ngớ ngẩn.

“Atsuyu đã cứu dân chúng và xua đi thảm họa đó khi giết cha mình. Còn gã kia thì sợ phạm tội ác mà không giết cha mình. Nhưng lại khiến dân mình phải chết. Đằng nào thì tốt hơn?”

“…Tôi không nghĩ Atsuyu tốt hơn. Bởi sau đó ông ta đã phạm tội lỗi nặng hơn, tội tạo phản, chỉ vì ông ta là người không sợ gì việc phạm tội. Đúng không?”

“Cô nghĩ thế à…?”

Người thanh niên nhìn xuống cái cốc của anh ta.

“Tôi không biết gì nhiều lắm về Atsuyu…Tôi nghĩ Atsuyu tự cho rằng nếu không thể làm chủ ai đó thì hắn là vô giá trị. Hắn quyết định sẽ thành một chủ nhân thật tốt. Hắn tạo phản, nhưng tôi nghĩ hắn không thật sự muốn ngai vàng. Bởi Kyo vương là người chỉ định cha hắn làm Gen hầu, bản thân hắn cũng chỉ là một lệnh quan. Nếu một ai đó lên ngai làm hoàng đế mới, có lẽ hắn sẽ không thể nào giữ được địa vị của mình. Vì vậy mà hắn đã cố thành số một.”

“…Tôi không rõ.”

Tôi cũng vậy. Nhưng tôi nghĩ Atsuyu muốn thành một người cai trị tốt. Phải, hắn muốn được tán dương. Và hắn không một chút mâu thuẫn với bản thân. Hay tôi nên nói là hắn không một chút do dự thực hiện ước muốn của hắn nhỉ? Vì vậy mà hắn không hề sợ trở thành một tội đồ.”

“Tóm lại, ông ta muốn được người ta ca tụng chứ gì?”

Người thanh niên nhìn Shogyoku khi cô hỏi vậy.

“Hắn ta sai sao? Atsuyu chỉ muốn tiếng tốt. Vậy thì đâu xấu gì. Hắn mang lại lợi ích cho người khác để đổi lấy tiếng tốt cho bản thân. Dù sự thật có là gì đi nữa, dân chúng được sung túc. Và nếu dân chúng ca tụng triều đại hắn là một triều đại tuyệt vời thì triều đại đó hẳn rất thịnh vượng.”

“Đúng vậy thật, nhưng…”

“Tôi đôi khi vẫn ước giá hắn có thể bảo quản tiếng tốt đó của hắn đến phút cuối. Thật chất thì Atsuyu đã cố bảo vệ địa vị hắn hơn là tiếng tốt của hắn. Nhưng nếu hắn có thể duy trì tiếng tốt đó của hắn đến phút cuối, có lẽ hắn là kẻ phù hợp nhất để làm vua rồi.”

Shogyoku trố mắt nói.

“Đừng ngớ ngẩn.”

“Hở?”

“Đã có một vị vua trên ngai rồi, vậy thì hành động của ông ta là tạo phản đúng chứ? Ông ta đã không thực thi ý định ban đầu của mình. Vậy cho thấy ông ta không đủ năng lực làm vua, tôi cho là vậy. Hoặc có thể Atsuyu vẫn còn thiếu gì đó. Bằng không, Đài Phụ đã chọn Atsuyu làm vua rồi.”

A, người thanh niên bật cười.

“Ra là thế…”

(Còn tiếp)

Gửi phản hồi

Nhấn chèn biểu cảm

SmileBig SmileGrinLaughFrownBig FrownCryNeutralWinkKissRazzChicCoolAngryReally AngryConfusedQuestionThinkingPainShockYesNoLOLSillyBeautyLashesCuteShyBlushKissedIn LoveDroolGiggleSnickerHeh!SmirkWiltWeepIDKStruggleSide FrownDazedHypnotizedSweatEek!Roll EyesSarcasmDisdainSmugMoney MouthFoot in MouthShut MouthQuietShameBeat UpMeanEvil GrinGrit TeethShoutPissed OffReally PissedMad RazzDrunken RazzSickYawnSleepyDanceClapJumpHandshakeHigh FiveHug LeftHug RightKiss BlowKissingByeGo AwayCall MeOn the PhoneSecretMeetingWavingStopTime OutTalk to the HandLoserLyingDOH!Fingers CrossedWaitingSuspenseTremblePrayWorshipStarvingEatVictoryCurseAlienAngelClownCowboyCyclopsDevilDoctorFemale FighterMale FighterMohawkMusicNerdPartyPirateSkywalkerSnowmanSoldierVampireZombie KillerGhostSkeletonBunnyCatCat 2ChickChickenChicken 2CowCow 2DogDog 2DuckGoatHippoKoalaLionMonkeyMonkey 2MousePandaPigPig 2SheepSheep 2ReindeerSnailTigerTurtleBeerDrinkLiquorCoffeeCakePizzaWatermelonBowlPlateCanFemaleMaleHeartBroken HeartRoseDead RosePeaceYin YangUS FlagMoonStarSunCloudyRainThunderUmbrellaRainbowMusic NoteAirplaneCarIslandAnnouncebrbMailCellPhoneCameraFilmTVClockLampSearchCoinsComputerConsolePresentSoccerCloverPumpkinBombHammerKnifeHandcuffsPillPoopCigarette

Panorama do Themocracy thiết kế, dịch và chỉnh sửa bởi Potato