Thuyền Lênh Đênh (hết)
Thực Hiện:
Dịch + Edit: Potato | Kiểm tra ct: Gin-chan | Nhờ ơn Hotaru đã dịch dùm một số Kanji
__ 7 __
Núi Sho là một ngọn núi hoang sơ. Từng tảng đá kết nối nhau bằng rêu khô cứng chồng chất lên nhau. Chúng vô cùng dễ vỡ và dễ rơi xuống một khi ai đó bước lên. Người ta khó mà leo lên được nó nếu không có một kị thú biết bay.
“Mưa xuống thì có Tora cũng không thể leo lên được.”
Rokuta lầm bầm khi nhìn lên đám đá chồng chất dễ đổ. Trời quá nhiều gió. Mỗi lần có gió mạnh là lại nghe thấy tiếng đá rơi xuống lộp bộp. Xem chừng nó không thể đứng nổi nếu mưa xuống quá nhiều. Không nghi ngờ gì, ngọn núi này có thể sụp xuống vào bất kể mùa mưa nào.
Cậu có thể thấy mái ngói của một ngôi đền nhỏ, thứ chỉ có thể giữ chút hình dạng ban sơ trên một mảng đất cao nơi đỉnh chính của núi Sho. Thường thì có một đường hầm ở núi Ryoun dẫn thẳng đến chân đền. Nhưng cậu không thể tìm ra được cửa hầm đâu cả, có lẽ nó đã bị chôn vùi mất rồi. Cậu miễn cưỡng trèo lên Tora.
Cậu vừa bay lên đền vừa tránh gió mạnh cùng đá đổ xuống, và nhận thấy tình trạng ngôi đền hết sức tồi tàn. Những cột trụ nghiêng ngã, vô số ngói rơi rớt khỏi cái mái bị biến dạng đó. Bởi cái tên “núi Sho” chẳng chút quen thuộc gì với Rokuta, dù cậu không biết nhiều gì về đất đai hoàng gia, nên nơi này có là một nơi bị lãng quên cũng không có gì quá bất ngờ. Nó không có công dụng gì, cũng chẳng dùng để làm gì. Có lẽ ngay từ đầu, nó vốn đã là một ngọn núi dùng làm nghĩa trang rồi.
Khu vườn quanh ngôi đền cũng điêu tàn không kém. Gạch đá bị rơi văng la liệt đây đó. Có một nhà giàn giữa rừng thông, thứ chỉ có thể giữ nguyên hình dạng ban đầu, là vẫn đứng thẳng nhờ được cành và rễ những cây thông che chở.
Rokuta xuống khỏi yên kị thú, bảo Tora chờ quanh đó, rồi cậu tiến vào rừng thông. Cậu khẽ phì cười khi thấy Tama đang nằm gần cái nhà giàn đó.
“Chào!”
Rokuta vuốt vuốt con sugu đang kêu rừ rừ, rồi nhìn vào khu vực giàn dây leo. Chẳng có ai ở đó. Nhưng Rokuta có thể thấy một người ngồi ở bậc thang đang cầm một bầu rượu nhỏ uống.
“Chè chén một mình ở đây hả?”
Anh ta quay lại khi nghe Rokuta cất giọng gọi. Anh ta chẳng ngạc nhiên mấy, thân thiện quơ tay lên nói, “Gì thế?”.
“Rokuta, tại sao cậu lại đến đây?”
“Tại sao? Câu đó tôi hỏi mới phải. Chính anh ra cái lệnh kì quặc cho ông chủ lữ quán cạnh bảng cáo thị.”
Cậu lại gần cửa hơn và ngồi xuống cạnh Shouryuu. Mặt sân lót đá bị méo mó và nứt nẻ đầy trước phần còn sót lại của cái nhà giàn. Bàn ghế đẽo từ đá vẫn còn trong khu vực rộng tựa một cái hoa viên này. Có điều, cỏ xanh rậm rạp mùa thu mọc chen qua những vết nứt và rãnh nhỏ giữa cái sân lót đá, khiến nơi này trông thật sự đổ nát.
“Uống rượu một mình ở đây vui lắm hả?”
Shouryuu bật cười.
“Chí ít tôi không phải nghe Shuko với Itan gào thét.”
“Ô, ra thế.”
Rokuta có thể thấy một ụ đất nhỏ cạnh gốc thông ở phía bên kia mặt sân lót đá. Một cây Tử được trồng trên ụ đất để dùng như một bia mộ. Có điều, cái ụ đất này có một tảng đá ở ngay đầu nó. Tảng đó này trông ướt như thể nó vừa mới được dội nước xong.
“Mộ của Atsuyu hả?”
“Ừ.”
“Vụ đó xảy ra ngay trước mùa mưa. Như lúc này—À, muộn hơn một chút.”
Khi ngó nhìn ụ đất ấy, Rokuta lẩm nhẩm và cố moi lại trí nhớ một lúc lâu. Chi tiết sự việc đã dần dần mất cả. Trí nhớ có thể bị mất đi, chỉ như ngọn núi này vẫn bị sụp lở dần, sau mỗi mùa.
“Ra là vậy. Bởi anh bảo anh có hứa ai đó, nên tôi dám chắc vụ này béo bở dữ lắm. Mà vào mùa mưa thì anh không thể leo lên núi này được. Dù thời điểm này có hơi sớm hơn chút. Nên anh cần phải thoát khỏi hoàng cung trước mùa mưa chứ gì.”
Rokuta ngó lên nhìn như muốn chọc quê anh ta một chút, nhưng anh ta không có phản ứng gì cả.
“Cậu đang nói gì vậy?”
Rokuta phì cười rồi ngó lại ụ đất.
“Tôi không biết anh lại thân thiết với Atsuyu đến mức đắp mộ cho hắn đấy.”
“Chúng ta nên làm vậy. Bởi vì Atsuyu để lại cho chúng ta rất nhiều quan nhân có thực lực.”
Rokuta gật đầu. Thật sự thì quan nhân ở châu Gen rất có năng lực và tham vọng cao. Có thể tất cả bọn họ không thể hiểu được lá cờ của Atsuyu là thật hay giả, nhưng những quan nhân tụ tập quanh hắn đều mong mỏi hắn không hề nói dối. Sau đó, khi hoàng triều hồi phục lại, bọn họ thật sự hữu dụng đúng như mong đợi.
“…Mà nếu tôi chôn cất Atsuyu tử tế thì chắc hắn sẽ ngủ yên trong mộ thôi.”
“Anh biết vậy, nhưng lại ngồi chè chén với hắn vầy? Thấy khó chịu thật mà.”
“À, Atsuyu cần có người cho hắn phàn nàn một lần.”
“Không chừng hồn ma hắn sẽ đến thăm anh một ngày nào đó đấy.”
“Đến rồi.”
Shouryuu trả lời ngon ơ, khiến Rokuta lùi lại một bước.
“À, giỡn tí thôi…”
Khu vực này dường như đã thành một lăng mộ từ xưa rồi. Nên nó tập trung không chỉ mình Atsuyu mà cả đám người đã chết.”
“Cả đám?”
“Cũ lẫn mới. Mấy người chết tập trung ở đây muốn phàn nàn chút ít với tôi.”
“Thế nên,” Shouryuu phì cười. “Cậu tốt hơn nên xuống núi trước khi mặt trời lặn đi.”
Rokuta ngó gương mặt tươi cười của anh ta trong thoáng chốc, rồi gật đầu.
“…Ờ, tôi xuống. Tôi không khoái nghe than vãn lẫn phàn nàn.”
“Gặp sau nhá.”
“Gặp anh sau.” Rokuta quơ tay, đứng dậy rồi đi ngược ra khỏi cái nhà giàn. Cậu vỗ đầu con Tama một cái rồi tiến đến chỗ Tora. Dù Tora ngó cái nhà giàn rồi lại ngó Rokuta, cậu không để ý mà kéo cương nó đi. Cậu vuốt vuốt cổ con sugu.
“…Shouryuu đang muốn ở một mình, ta nhận thấy vậy. Mình nên để anh ta yên.”
__ 8 __
“Tìm thấy bọn họ chưa?!”
Seisho thở dài đáp lại lời càu nhàu của Itan.
“Chưa. Ngươi nghĩ bọn họ đi đâu?”
“Bọn họ có cưỡi sugu. Cũng biết họ đã rời Kankyuu tiến về phía Tây. Dù biết vậy, ngươi vẫn không biết được đích đến của họ? Tại sao chứ?!!”
“Đó là manh mối duy nhất. Thế ngươi muốn ta làm gì?”
“Hơn hết, sao ngươi không đuổi theo họ ngay lập tức?”
“Họ cưỡi sugu. Dù có đuổi theo ngay lập tức cũng không cách gì bắt kịp được.”
“Hai con sugu đó đã được đem sang chuồng kị thú ở Thu Quan phủ. Nói ta biết sao mà hai kẻ đó lại có thể bỏ trốn cùng chúng được?!”
“Thì vì gã canh cổng của Thiên Quan phủ là một gã ngốc chứ gì nữa.”
Shuko lấy bộ ấm trà từ một thị quan rồi đặt chúng xuống giữa hai kẻ đang cãi vã nhau.
“Đủ rồi. Hai ngươi ấu trĩ quá. Trận cãi vã của các người hữu dụng được gì?”
Itan chuyển nòng súng sang Shuko.
“Sao ngươi lại bình tĩnh đến vậy?!”
Seisho cũng gật đầu đồng tình và nhìn Shuko, kẻ đang bình thản đối diện một núi hồ sơ trong phòng thư vụ.
“Ta cũng thấy vậy.”
“Ta không bình tĩnh đến vậy đâu. Chúng ta đã hoàn toàn biết trước việc này sẽ đến, đúng chứ? Khó mà có việc họ chịu cư xử phải lẽ khi bị cầm chân được. Nếu ta cấm họ đi, họ sẽ bằng mọi giá đi cho được. Chẳng phải các ngươi đã biết vậy rồi sao?”
Itan đập rầm xuống bàn.
“Đúng. Và nếu ta cho phép họ đi, họ cũng sẽ đi thật! Làm sao để ta có thể nhốt bọn họ vĩnh viễn được đây?!”
“Thấy chưa,” Shuko phì cười, “Rõ ràng chúng ta đâu thể đối phó nổi họ.”
Itan chống tay đỡ đầu còn Seisho thì cố nén cơn giận. Shuko cười lớn.
“Tạm thời, ta dám chắc bọn họ đã hiểu rõ nếu họ cư xử quá điên rồ, họ sẽ không thể ngủ dậy muộn được. Hơn thế, bọn họ đã rất kiên nhẫn suốt hai tháng qua. Vì vậy mà chúng ta có thể giải quyết khá nhiều nhiệm vụ đó thôi. Ta nghĩ chúng ta nên thỏa mãn với điều đó.”
Itan bực bội ngó nhìn gương mặt bình thản của Shuko.
“Nó trắng ra là ngươi đã bỏ cuộc ngay từ đầu?”
“Không,” Shuko trông có chút không vui, “Ta không tán đồng việc hoàng thượng và đài phụ cứ tự ý hành động mãi. Vì vậy mà ta đã hợp tác với hai ngươi.”
“Ngươi…”
“Ta chỉ bảo muốn giam cầm họ là điều không tưởng. Hy vọng họ thành một hoàng đế và đài phụ biết cư xử phải mực chỉ phí thời gian mà thôi. Tạm thời, ta đã thỏa mãn rằng họ hiểu được nếu họ cứ điên khùng thái quá mà làm theo ý mình thì sẽ vướng vào tình cảnh rắc rối như vậy. Chúng ta chỉ việc thuần hóa họ, để họ không lơ là quá trớn thôi.”
Seisho lầm bầm.
“Bộ bọn họ bằng đẳng cấp với Tama và Tora à?”
“Nói vậy có hơi quá sỉ nhục bọn sugu đấy. Có thể nói bọn họ chỉ đồng đẳng cấp với gia súc.”
Itan đánh một hơi thở dài thượt.
“Này…Ngươi phỉ báng họ hơi quá đấy.”
“Ta nói gì sai à?”
“Không.” Itan lầm rầm trong miệng. Hai người họ không chỉ bỏ lỡ những buổi thiết triều, mà còn thỉnh thoảng lẩn trốn đi. Chỉ cần không để mắt đến họ thôi là họ còn sẽ đến mấy vương quốc khác làm loạn cả lên. Hơn thế, đôi khi họ vẫn đột ngột xuất hiện ở ngoại cung và ra lệnh hết sức ngớ ngẩn cho mấy quan nhân. Mỗi lần họ làm vậy là mấy quan nhân lại phải chạy nháo nhào trong bối rối. Đó thật sự là những công việc hết sức bất thường cho quan nhân. Rõ ràng bọn họ rất giống một loại gia súc không biết kỷ luật.
“Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ về lại thôi. Bọn họ không có chỗ nào khác để trở về cả.”
“Ngươi dám chắc chứ?”
Khi Itan giận dữ hỏi vậy, Shuko ngước mắt lên khỏi đống tài liệu, nhìn dò hỏi.
“Ngoài điện Genei này ra, ngươi còn có nơi nào khác để trở về lại không?”
“Hở?” Shuko cười đáp lại Itan, người đang chớp mắt khó hiểu.
“Ta ganh ngươi thật. Ta trẻ hơn ngươi nhiều, nhưng ta không có nơi nào khác trở về ngoài nơi này. Ngươi quả rất sáng suốt.”
“Không, là—”
Shuko nhìn xuyên qua cửa sổ ra bên ngoài, và cười lớn với Itan, người đang cứng họng. Biển Mây, nơi không có lấy một đảo nhỏ nào, trải rộng đến mức anh ta không thể thấy điểm tận.
“Hoàng cung này chỉ như một con thuyền lênh đênh trên đại dương. Dù hắn có căm ghét hay cố thoát khỏi nó, cũng không có bờ nào hắn có thể với tới được.”
Giờ là Seisho lầm bầm, “Có lẽ ngươi đúng thật.”
“Ta không còn lấy một người thân lẫn quê nhà. Dù ta có kiếm ra người quen mới và mái nhà mới dưới hạ giới, thì trước sau gì, họ cũng sẽ ra đi bỏ ta sau vài thập kỷ.”
Dù quan nhân như họ có thể xin rút tên khỏi Tiên Tịch để về hưu, hoàng đế và kì lân còn không được phép từ chức. Thêm nữa, hai người bọn họ lại còn là những taika.
“…Ra thế. Nơi này là một con thuyền lớn, là nơi những người không còn nơi chốn trở về tập trung lại.”
“Ta nghĩ cái hệ thống này rất tốt. Bởi chúng ta không có nơi nào khác trở về. Nên chúng ta không có việc gì khác để làm ngoài lèo lái con thuyền này…”
“Nhưng chúng ta cũng không có đích đến nào cả.”
Khi Itan khoanh tay lại, mắt Shuko lại quay về đống tài liệu.
“Có đích đến hay không? Đó không phải vấn đề. Từ đầu, chúng ta vốn đã không có đích cần đến rồi. Chúng ta chỉ cần thẳng tiến hôm nay xa hơn hôm qua, và ngài mai xa hơn hôm nay.”
“Tất nhiên…”
“Mà, chúng ta chỉ cần làm vậy cho đến khi con thuyền này chìm thì thôi.”
“Khi nào thì kết thúc? Khi nào thì thuyền của họ sẽ chìm, dường như sẽ sớm thôi.”
Itan nói và Seisho gật đầu hết sức đồng ý.
“Có thể nói đến giờ nó vẫn còn nổi được đấy. Theo ta thấy thì nhờ tất cả quan nhân đang cố bịt lỗ hỏng để nước khỏi tràn vào, vì có quá nhiều lỗ hỏng khắp nơi cả.”
“Chính xác” Itan cười gượng.
“Nhưng thỉnh thoảng, mấy con thuyền như vậy lại nổi mãi mãi.”
“Phải đấy nhỉ…?”
“Ta không nghĩ vậy.”
“Ta thì không rõ.”
Khi ba người họ nhìn Biển Mây, mỗi người mang một câu hỏi khác nhau. Không có lấy bóng một hòn đảo nào lẫn chim muông nào. Sống biển đánh dồn không hề mệt mỏi, và phản chiếu những sắc màu phức tạp của hạ giới.
(Hết)