Bóng hãy còn vươn trên hàng cây xanh thăm thẵm
Mà sao trăng không giữ được lời thề.
Chỉ có gió khắc lời ca lên đá,
Để ngọn cỏ khắc khoải nỗi nhớ nhung.
Đời người cuối cùng cũng chỉ là hư ảo.
Khi vạn vật nhuốm màu,
Thời gian đổi thay...
Lục lạc khẽ lay sau giấc mộng,
chờ đợi lá hát bài ca về cây